Người con gái tuổi 24 là kênh podcast (podcasters.spotify.com/pod/show/jai001128) mình mới thành lập, đấy là nơi mình chia sẻ các câu chuyện của mình dưới định dạng âm thanh. Ngoài ra mình còn kênh youtube JaiJai (https://www.youtube.com/@Nguoicongaituoi24/videos), mình chia sẻ dưới dạng video. Còn nơi đây chính là kênh blog cá nhân của mình. Chào đón mọi người đến với mình nhé!
Hôm nay mình xin phép chia sẻ về chủ đề tình cảm, nghe tiêu đề nghe có vẻ chung chung ghê hen? Nghe thì có vẻ rất rộng nhưng mình chỉ thật sự chia sẻ những điều mình thật sự trải qua và những bài học mình thật sự “thấm thía” thôi. Cùng sẻ chia với mình ở comment bên dưới hoặc email cá nhân jailee145@gmail.com (mình chỉ như một người bạn ngồi lắng nghe tâm sự riêng của mọi người thôi nà nên mọi người đừng lo lắng về tính bảo mật nhé).
Ở độ tuổi 24, mình bỏ túi cũng được vài mối tình. Không quá nhiều cũng không quá ít, cho đến hiện tại nếu cho mình yêu lại mình vẫn có thể nói là “ngu” nhiều nhiều. Tuy nhiên, có một điều mình nghĩ đã thay đổi sau vài lần chia tay đó chính là hiểu chính bản thân mình.
Mối quan hệ đầu tiên của mình có lẽ mình còn quá trẻ, chọn bừa chọn đại, cũng chẳng có bất kỳ tiêu chuẩn gì, cũng chưa thật sự hiểu được bản thân muốn gì, đòi hỏi cũng nhiều, thất vọng cũng đủ nhiều để rồi không đi với nhau đường dài được. Sau đó, mối quan hệ tiếp theo cũng chóng đi bởi lẽ mình chưa có kịp thời gian cho bản thân mình những khoảng lặng nhất định để suy ngẫm về chính mình. Chưa kể mình cũng chưa có quá nhiều kinh nghiệm sống để hiểu rằng điều gì đúng và điều gì sai, điều gì là điểm giới hạn của bản thân hay điều gì là giới hạn của bạn đồng hành của mình. Vậy nên suy cho cùng cũng chọn dừng lại vì chính mình còn chưa hẳn hiểu mình là con người như thế nào?
Và rồi sau đó, chậm lại vài nhịp cho bản thân mình chút xíu thời gian, thì bản thân cũng đang trong độ tuổi còn mơ mộng, vẫn cho rằng mình xứng đáng được nhận điều này điều kia, tương tự như các phim ngôn tình… Việc đòi hỏi quá nhiều và chưa hiểu đến điều gì bản thân mình ưu tiên, điều gì bản thân mình có thể cần chấp nhận, mình có thể bao dung điều gì và điều gì là ranh giới cho chính mình trong một mối quan hệ. Cứ cho rằng bản thân mình cần gia giảm tính cách này, thêm vào tính cách kia để rồi đánh mất chính mình. Lại một lần nữa, mình vẫn chưa hiểu bản thân mình là ai. Cho đến hiện tại, mình vẫn đang trong một mối quan hệ tình cảm nhưng mình đã có một số hành trang nhất định chứ không “vô sản” như ngày đầu nữa (hehe). Kiện hành lý lớn nhất mình có được cho đến hiện tại và mình thấy vô cùng vô cùng quan trọng đó chính là “Hiểu bản thân mình”. Có vài chữ thế này thôi nhưng mình đã mất rất nhiều thời gian để tìm câu trả lời và đến thời điểm ngồi chia sẻ câu chuyện của mình, mình vẫn cho rằng bản thân chưa thật sự có được một câu trả lời chính xác về chính con người này. Và tương lai chắc chắn mình vẫn sẽ theo đuổi con đường này, tiếp tục hiểu hơn về chính cô gái bên trong này.
Quay lại với việc làm sao để “hiểu bản thân”, với một cô gái ở tuổi 24, có lẽ mình chưa hẳn cho bạn được một câu trả lời chính xác nhất, nhưng mình xin phép chia sẻ đôi điều mình đã và đang làm đó là “VIẾT NHẬT KÝ”. Ngày nào mình cũng viết, viết không cần logic, viết không cần phải thật ý nghĩa hay xúc tích. Viết ở đây chỉ đơn giản là mình có gì viết ra cái nấy. Mình chỉ xoay quanh 3 câu hỏi Wh-question (What, Why, How). Mọi thứ mình điều viết dưới dạng này. Ví dụ, hôm nay mình buồn, rất buồn, rất bất lực với bản thân bởi lẽ mình đã chưa dậy sớm lúc 5am để bắt đầu làm việc, để rồi mình tự bực dọc với chính mình.
Sau khi viết xong, mình bỏ đấy, đi làm những việc khác, một ngày đẹp trời mình ngồi lấy cuốn nhật ký ra đọc và nhận ra: à ra đấy là mình, mình là đứa thích làm việc và làm việc tốt vào thời gian buổi sáng. Và mình còn là đứa nếu không dậy sớm sẽ tự bực dọc và bắt đầu một ngày của mình rất bực dọc.
Chỉ một điều như vậy, mình đã nhìn thẳng vào bản thân mình rằng: à mày thích dậy sớm, thích bắt đầu một ngày lúc 5 giờ sáng và mình tôn trọng điều này của chính mình. Lúc bước vào mối quan hệ hiện tại, mình thẳng thắn nêu ra suy nghĩ này và người bạn đồng hành của mình thấu hiểu được cho mình. Tại sao mình cáu bẩn nếu anh ấy trông thấy mình thức khuya và ngủ dậy muộn, chưa kể mình hiểu rõ mình và chấp nhận chính con người mình lại là điều quan trọng hơn. Thêm vào đó, anh ấy lại ngược lại với mình, một người kết thúc công việc trễ nên anh ấy có thói quen thức khuya và dậy trễ. Tụi mình chia sẻ và tôn trọng sự khác biệt này của nhau. Đấy là một ví dụ mình đã áp dụng về việc hiểu bản thân mình trước để bước vô một mối quan hệ mà cảm xúc của mình không phải kiểu “up and down” quá nhiều.
Ngoài ra, chắc có lẽ bạn cũng đã nghe về lợi ích của việc hiểu bản thân mình rõ đúng không nào? Nó không sai đâu mọi người ạ. Mình có lẽ chỉ mới nhận ra điều này gần đây thôi nhưng mình thấy nó vô cùng vô cùng cần thiết và quan trọng nhiều ngữ cảnh khác nhau luôn ý, không những chuyện tình cảm, những mối quan hệ thường ngày, trong học tập, hay trong cả môi trường làm việc, từ bạn bè đến người thân, vâng vâng và mây mây.
Việc cố gắng chạy theo một ai đó, cố gắng hiểu một ai đó, thì có lẽ hiểu bản thân mình luôn luôn phải đặt lên hàng đầu. Người đến, người đi đã là quy luật rồi, người luôn luôn và mãi mãi đồng hành với bạn chỉ có chính bản thân mình. Vậy đầu tư thời gian, công sức chạy theo tìm hiểu bản thân mình có phải luôn luôn có lợi không nà. Mình xin kết thúc blog này tại đây. Hẹn gặp mọi người ở blog tiếp theo nhen. Chào tạm biệt mọi người nhé, nếu mọi người thấy hay đừng ngại để lại comment hay chia sẻ cho mình biết với nhen.
English version:
Nguoi con gai tuoi 24 is a podcast channel ((podcasters.spotify.com/pod/show/jai001128) that I have recently established, where I’m sharing my stories in the audio format. In addition, I also have a YouTube channel called JaiJai (https://www.youtube.com/@Nguoicongaituoi24/videos), in which I’m sharing in video format. Here is my personal blog. Welcome everyone to join me!
Today I’d like to share about the topic of my romantic relationship. The title might sound quite common, right? It seems popular, but I only truly share the things I’ve experienced and the lessons I’ve genuinely learned. Feel free to share with me in the comments below or personally email to me at jailee145@gmail.com (I’m just like a friend here, listening to everyone’s personal stories, so don’t worry about the confidentiality). At the age of 24, I’ve had some romantic relationships. Not too many, not too few. At present, if someone were to ask me to fall in love again, I could still say I’ve been “foolish” quite a lot. However, there is a thing changed after some of my breakups is that I’ve clothed myself with the word “understand me”. My first relationship, perhaps I might be too young, chose randomly without any standards, not truly understanding what I want and asking too much, then acquired enough disappointment to realize that we couldn’t walk together for the long run. The next relationship ended just because of not giving enough time to calm down and see how I am. Besides, I didn’t have much life experience to know what’s right and what’s wrong, what my limitation is, or what his limitation is. Therefore, I chose to stop because I hadn’t fully understood who I am as a person yet. After that slowing down a bit and giving myself some time, I found myself still in that dreamy age, believing that I deserved this and that, looked like in romantic novels or movies. Demanding too much without understanding what my priorities are, what I could accept, what I could tolerate, and what boundaries I needed to set in a romantic relationship. I thought I needed to add or change myself until I found it to lose myself. Once again, I didn’t understand who I was. Presently, I have been in a romantic relationship, but I have some certain luggages, not as “empty-handed” as before (hehe). The biggest piece of luggage I’ve acquired so far, and I’ve found it extremely important, is “Understanding myself”. There are just a few words, but it took me a lot of time to find the answer, even at this moment of sharing my story, I feel like I haven’t totally sought for an accurate answer about who I am. Surely, I will continue to pursue this pathin the future, to understand more about the girly version inside me. Returning to the question of how to “understand myself,” for a 24-year-old girl like me, perhaps I haven’t yet found out the most accurate answer for me, but I’d like to share something I’ve been doing, which is “WRITING A DIARY”. I write day by day without the logic, the meaningfulness. Writing simply means noting down whatever comes to mind. I just focus on three Wh-questions (What, Why, How). Everything I write follows this format. For example, I feel sad today, very sad, very frustrated with myself because I didn’t wake up early at 5am to start working, and then I felt guilty and angry with myself. After finishing, I set it aside and do the other things. One day, I pick up my diary note to read them again and see that: ah, it’s me. I’m the person who likes working and does it well in the morning. And I’m also the person who gets frustrated and starts my day off on the wrong foot if I don’t wake up early. With my sympathy, I looked directly at myself and thought: oh, I like waking up early, starting my day at 5am early in the morning, and I respect it. When entering into my relationship, I comfortably expressed this attitude, and my partner understood it. Why I get irritated if he sees me staying up late and waking up late, one more important thing is to give the sympathy and accept my own personality. Additionally, he’s the opposite of my version who finishes his tasks so late, therefore, he has the habit of staying up late and waking up late. We share and respect the difference of each other. It’s an example of how I applied understanding myself before getting a relationship, my emotions wouldn’t be too “up and down.” Moreover, you may hear about the benefits of understanding yourself, right? It’s not wrong at all. I have realized this recently, but I find it incredibly necessary and crucial in many different contexts, not just in romantic relationships, but also in daily relationships, in learning, or in the workplace, from friends to family, so on and so forth.
Instead of chasing someone else, knowing them, deeply understanding yourself need to be prioritized. Someone comes and goes; that’s the real life. The one who will always be with you, forever and ever, is none other than yourself. Putting the time and effort in chasing and understanding yourself, is it always beneficial? I’ll stop this blog here. See you all in the next blog. Goodbye everyone.If you enjoyed it, please don’t hesitate to leave a comment or share your thoughts with me.

Leave a comment